13 tháng 8, 2017




Ngàn mai gió cuốn, chim bay mỏi
Dặm liễu sương sa, khách bước dồn
Kẻ chốn Chương Đài, người lữ thứ
Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn



*Huyện Thanh Quan*

5 tháng 8, 2017

Thược dược trong mưa







Những kỷ niệm đẹp thực sự bao giờ cũng sống và toả sáng một cách bền bỉ. Chúng sẽ cất lên những tiếng thở xót xa sau mỗi lần thời gian trôi chảy.”


(Kitchen - Banana Yoshimoto)









Tôi đang nghỉ trưa thì nhận được cuộc điện thoại từ bố báo tin bác tôi mất. Tôi xin nghỉ buổi chiều rồi bắt xe đi về, khi đó ngoài trời đổ mưa tầm tã.
Cái chết của bác không khiến tôi hoảng hốt sững sờ, tôi cũng như cả gia đình đều đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận tin chẳng lành đó có thể đến bất cứ lúc nào. Mẹ tôi là người bên bác trong những giây phút cuối đời, mẹ nói bác ra đi rất rất nhẹ nhàng, trước khi đi bác nhìn xung quanh nhà hết sức chậm rãi như thể muốn xăm tất thảy những hình ảnh đó mãi mãi vào tâm khảm vậy.
Ban nãy khi thấy thi hài bác gầy gò như một thân cây trụi lá vì biết bao đợt xạ trị trong năm năm qua nằm gọn trong chiếc quan tài tôi đã thì thầm với bác: " Ầy, thích nhé. Vậy là từ giờ chả phải nhăn mặt uống những viên thuốc gớm ghiếc hay bị những cơn nôn ói hành hạ nữa nhé. Sang bên kia bác hãy thôi sống độc thân như này thử xem sao? Hãy thử hẹn hò rồi sống vui vẻ với một ai đó vui tính như bác đi. Nếu không thích thì thôi cũng được, bác hãy cứ sống một mình như hơn năm mươi năm qua bác vẫn vậy, rồi trồng cả một vườn thuợc dược rực rỡ như ngày xưa bác vẫn từng, nhé."
Những điều cuối cùng tôi có thể làm cho bác đó là một bát miến mặn chát, ăn hết bác mới thều thào cố sức cười nói với tôi: "bé nấu mặn quá, bác ăn mà như ăn muối biển" và những thìa chè đỗ xanh hạt sen tôi làm từ tuần trước. Hmmm, tôi sẽ phải quen với việc từ giờ cho đến mãi về sau không còn ai gọi tôi bằng cái tên "Bé" nữa. : )
Bây giờ là 23h41, nhiệt độ ngoài trời đang là 27, tôi cứ mải mê ngắm nhìn khu vườn thược dược mà năm đó bác dẫn tôi xuống vườn chơi. Chỉ là hôm nay vườn hoa thược dược đó đã rũ xuống, sũng sượi dưới màn mưa.

1 tháng 8, 2017

Tôi đón tối đầu tiên của tháng Tám ở một quán trà sữa @_@ từ khi nào món chả bổ béo này lại có trong thực đơn thức uống được tôi nạp vào cơ thể nhỉ???? Tôi cứ nghĩ tôi sẽ được yên thân yên tĩnh một xó và chơi xếp hình để phá kỉ lục 24400 điểm cơ nhưng tôi đã lầm, 10p yên tĩnh ít ỏi của tôi đã bị tụi nhóc trong quán phá tan tành không thương tiếc. Các bậc phụ huynh quên mất chuyện phải dạy con cái chuyện lịch sự chốn đông người rồi hay sao ấy nhỉ??? Chúng nhảy loạn lên như một lũ cào cào trên đồng ngày gặt, chúng vô toilet làm ướt tay rồi vẩy nhau tung toé, trèo lên bàn ... của tôi. Chậc, tôi vốn là đứa khá dễ tính rồi nhưng quả thực tình cảnh này khiến tôi phát bực lên và phải nghiêm nghị trừng mắt khi bọn nhóc có nhã ý định leo qua ghế của tôi. Quả nhiên hiệu quả. Haizzzzz.
.
Sao giờ tôi mới biết trên đời có thứ gọi là "attack on titan" nhỉ?? : )))) tôi cày một ngày đã gần hết hai mươi mấy tập rồi nha.
.
"Nện", "xoạc nhau" là cái ngôn ngữ thổ tả nào không biết. Nghe mấy tên bàn bên nói mà tôi chỉ ước mình có đủ dũng khí đấm vỡ mũi bọn này ra.
.
Có một chuyện từ tháng Bảy xa lắm rồi, vậy mà mỗi khi nhìn lại tôi vẫn không có cách nào khác ngoài việc nước mắt cứ tự động chảy dài :)
.
Hmm, chào tháng Tám

23 tháng 7, 2017

Lảm nhảm lúc 11h trưa

Đêm qua thức đến tận gần hai giờ sáng để tách nửa kí hạt sen tươi, tách xong thấy tay co quắp mỏi nhừ như vừa trải qua bài kiểm tra triết học :))) Nhưng đổi lại sáng dậy có nồi chè đỗ xanh hạt sen ngon lành. Chậc, vừa múc chè ra bát vừa lẩm nhẩm vài câu thơ của NL
"Ước gì mình sống hồn nhiên
Như con mèo ngủ giữa hiên mùa hè
Tỉnh dậy ăn một chén chè
Đậu xanh, đen đá là ra thiên đường"
Hê hê. Hôm nay mùng một âm lịch nhỉ? Nghĩ một cách tích cực thì mong sao cả tháng cứ ngọt lành thanh mát như bát chè tôi vừa ăn là vui rồi, haha.

.

26 tuổi và thi thoảng tôi vẫn chạy xe lông nhông ngoài đường trong khi không có bằng lái. Và như được một thế lực đen tối nào đó ngấm ngầm độ trì nên con nhỏ chạy xe máy dở nhất quận Nam Từ Liêm là tôi vẫn chưa bị tuýt còi lãnh phạt. Chậc, dì tôi vừa mới giục tôi làm hồ sơ để đi thi bằng lái cùng cô con gái 18t của dì. Ờm, tôi sẽ cố hết sức đậu để sau này có thể cười khẩy vào mặt mấy tên gây thù với tôi rằng: "chị đây có bằng lái xe máy rồi đó, các vị ra đường hãy cẩn thận"!!!! : ))))

.

Sau những tháng ngày mưa đằng đẵng thì nắng đã trở lại rồi. : )
Hi vọng cái não tôi cũng mau mau rút nước.

.

L của tôi có em bé được bốn tháng, thi thoảng lấy tay mình xoa xoa lên bụng cô bạn mà thấy xúc động vô ngần. :)
"Bé con à, cô thật mong được gặp cháu, chúng mình đều là những cô gái tháng Mười Hai đó cháu biết không? Bé con ở trong đó nhớ cải tạo tốt, năm tháng nữa mãn hạn ra ngoài cô sẽ giới thiệu cho bé con một anh chàng thật oách :)) Ầy, xem chừng cô nghĩ hơi xa xôi. Tóm lại thật mong thấy cháu, mẹ cháu chả bao giờ biết nhậu là như thế nào cả và cô nghĩ cháu sẽ chẳng giống mẹ cháu đâu!!! :))