6 tháng 4, 2018



1. Lâu rồi chả viết gì ở đây, phần lớn thì do mệt, phần nhiều là do không thể viết được cái gì hết luôn : ))))
Tôi chuyển nơi làm việc cho đúng chuyên ngành mình học, đồng lương cao hơn xíu thôi mà kéo theo một đống những vấn đề khiến tôi mệt óc rã rời. Từ hóa đơn, chứng từ, thuốc men cho đến khách hàng, đồng nghiệp rồi sếp.... mọi chuyện chỉ cần một sai sót nhỏ thôi là... BÙM...  Tôi đã sai chăng??? :)
Đôi khi tôi còn ước ao có anh người dân tộc nào tốt bụng cướp đại tôi về rồi lấy làm vợ thì tốt, hàng ngày tôi chăn bò cũng được T___T

.

2. Tôi không ưa chuyện phải làm việc với một đám phụ nữ, đa phần những người tôi gặp lại là những người không thích sự tĩnh lặng, họ ồn ào một cách ngớ ngẩn, nhỏ nhen và ích kỉ. Trời ơi, dù tôi là phụ nữ thiệt đó nhưng đã gần hai mươi bảy năm sống trên đời tôi vẫn không thể nào có thể hiểu được bọn họ. Vậy mà lúc nào tôi cũng phải làm việc trong môi trường đến 98% toàn là phụ nữ = ))) vì bọn họ mà có nhiều phen trong tôi đã dấy lên một khát khao đó là có thể dùng dao phẫu thuật cắt lưỡi tỉa hoa từng cô, từng cô một hoặc có thể dùng xilanh 50ml tiêm không khí vào tĩnh mạch bọn họ :)))
Khỉ thật, khi viết xong những dòng trên tôi mới phát hiện ra tôi mới đúng là một con nhỏ lầm lì nhưng độc ác rợn người nè. Thế nên đừng ai khiến tôi phải ghét nha, nha nhaaaa :v

.

3. Hôm nay tôi được nghỉ, trời nổi mưa gió gớm ghê cơ. Lát nữa trời mà thôi mưa chắc tôi sẽ đi thăm em Cún. Em Cún chẳng hiểu sao càng lớn mặt mũi càng côn đồ, hahaa, nhìn bướng bỉnh láo toét đến nỗi muốn cắn cho dăm ba phát. Cả em Sophia nữa, chả biết khi nào mới có thể gặp và được ôm em vào lòng đây ta? ^^

.

4. Trước đây tôi không thích việc nuôi cá. Từ khi đi làm ở chỗ mới mỗi phòng đều có một bình cá mini và một cây cảnh nhỏ để bàn đâm ra tôi lại thích ngắm nhìn bọn chúng cô độc quẫy mình. Không hiểu sao trong lòng dâng lên một nỗi đồng cảm không lí giải nổi. Vậy là tôi nuôi cá. Tôi không được nuôi mèo nữa nhưng tôi nuôi cá. Đều cô đơn như nhau cả.

.

5.
nghe nhạc chút nha, ngoài kia gió lớn quá chừng...

3 tháng 3, 2018

[...]




Sáng nay tôi tỉnh giấc bằng một giấc mơ, dạo gần đây tôi hay có những giấc mơ ngổn ngang như vậy chứ không có được ngủ ngon một giấc đúng nghĩa không mộng mị gì như trước nữa. Tôi nghĩ chắc do stress gây ra. Tôi mơ tôi cùng những người bạn quen sơ sơ của mình đến một nơi hoàn toàn xa lạ, nơi có những đồng cỏ lau, cây cối và bầu trời xanh ngút ngàn, bầu trời xanh đẹp đẽ như bức tranh Almond Blossoms của Van Gogh vậy. Nhưng chỉ có tôi là lơ đãng dạo bước trên đồi còn mọi người thì cứ trôi trượt theo dòng nham thạch của ngọn núi lửa đang phun trào gần đó. Ồ vâng, chính xác là tôi đã có giấc mơ như vậy đấy, tất thảy mọi người đều hết mực vui vẻ lướt trên dòng nham thạch màu đỏ cam đang trôi chảy, không có sự chết chóc hay hoảng loạn ầm ĩ nào hết, gương mặt ai nấy đều vui vẻ hào hứng như đang có cuộc dạo chơi trên du thuyền vậy, chỉ khác là không có biển Đại Tây Dương nào ở đây hết & thay vào đó là dòng nham thạch khổng lồ lững lờ trôi. Duy chỉ có tôi là một mình nhẩn nha cầm điện thoại rồi chụp ảnh bầu trời ở bên kia đồi, duy chỉ có tôi là đứng rìa cuộc vui giữa dòng nham thạch ấy. Giấc mơ hay ghê, dù khiến tôi thấy mệt mỏi rã rời khi tỉnh dậy. Bầu trời trong giấc mơ thật đẹp, đẹp đến ngạt thở, đẹp đến nỗi tôi đã giành ra vài phút để cố gắng nhớ lại chúng từng chi tiết.

...

S vừa hoàn thành chuyến công tác trên rừng ba ngày hai đêm của mình trên độ cao hơn hai ngàn mét. Cậu ấy gửi cho tôi một tấm hình cây mận nở hoa trắng muốt kiêu hãnh giữa bầu trời tháng Ba (thật ra tôi cũng quên không hỏi đó là hoa mận hay hoa táo mèo nữa). Tôi nhìn những tấm hình đồi núi trập trùng cậu gửi mà lòng cứ dâng lên thứ xúc cảm khó tả. Tôi mường tượng rồi mình sẽ lên thăm S, rồi cũng đứng giữa những tàng cây khổng lồ, vực sâu thăm thẳm đó... tựa một dấu chấm bé tí teo trong góc của một trang giấy vẽ tranh thuỷ mặc.

...

Tôi từng vô cùng thích tháng Ba, fb vừa nhắc lại hình ảnh những chùm hoa bưởi đung đưa trong vườn, rồi hàng cây hoa ban, hoa sưa trắng muốt mà tôi đã chụp trên đường Bắc Sơn mà năm năm trước tôi có bắt bus đến ngắm. Hà Nội tháng Ba với tôi từng đẹp đến vậy đấy, giờ chúng vẫn cứ đẹp chỉ là tâm hồn tôi đã không còn như xưa để có thể ngắm nhìn chúng bằng cặp mắt như năm năm trước mà tôi đã từng mà thôi. :) hmm, tôi vừa pha cà phê và vừa viết blog trên điện thoại, mùi hoa bưởi của nhà nào thi thoảng theo gió chui vô cửa sổ phòng tôi thoang thoảng thích ghê ^^! Du Tử Lê có câu thơ này mà mỗi khi mùa hoa bưởi tôi hay nhớ đến "Tóc người chảy suốt cơn mưa. Ngực thơm hoa bưởi, môi đưa bão về". :D

...

Mấy dạo nay trời bắt đầu nắng nóng, nhưng chỉ vài hôm nữa thôi rồi tôi biết những cơn mưa phùn đặc sản tháng Ba sẽ về. Sớm thôi. Độ ẩm sẽ cao chót vót, tiết trời sẽ nồm ẩm thấp khiến tôi luôn trong tình trạng lên mốc và đầu đau âm ỉ như tình trạng thiếu máu lên não. Rồi khi ngắm nhìn màn mưa giữa lòng tháng Ba như vậy là tôi trăm lần như một sẽ nhớ về buổi chiều làm mẫu vẽ cho đám học sinh Hàn Quốc ở khu chung cư gần nơi tôi sống. Hôm đó, trời cũng mưa dằng dặc từ sáng cho đến khuya. Tôi được đưa cho chiếc áo len màu kem dáng dài rộng thùng thình rồi ngồi lên chiếc ghế sát cửa sổ cao chót vót, bên dưới là gần chục cặp mắt nhìn rồi phác hoạ dáng hình tôi. Tôi vẫn nhớ như in mùi của chiếc áo len ấy, cái mùi của những chiếc áo được cất sâu trong ngăn tủ, mùi thời gian, mùi cũ kĩ, còn nhớ để giữ bản thân ngồi bất động lâu như vầy tôi đã thả tâm trí mình trôi về những đâu. Là ngôi nhà ven hồ gần ngoại có giàn hồng leo mà tôi đến giờ vẫn mê mẩn, là hũ đựng nước đậu nành cho bữa sáng, là tôi khi mười mấy ngồi lì cả buổi cùng con mèo già bên vườn đào rộng lớn sát hông nhà rồi nghĩ rằng mình chính là đảo chủ của thập lí đào hoa trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung. Cho đến giờ, tôi nghĩ những chiều xuân một mình chìm đắm trong biển hồng của vườn đào năm ấy vẫn cứ là một trong những buổi chiều đẹp đẽ, êm dịu nhất đời tôi. Con mèo cùng tôi ngắm nhìn những cánh đào bay trong gió năm ấy cũng là con mèo khóc cười cùng tôi, là con mèo mười năm lớn lên cùng tôi, kiên nhẫn với tôi nhất và cũng là con mèo mà tôi thương nhất... Ầy, kí ức thật kì quặc. Tôi chả thể có năng lực rằng sẽ nhớ cái này và quên mẹ cái kia đi, nó chọn tôi chứ tôi không có được chọn nó. Và cái buổi chiều làm mẫu vẽ rồi nhớ về vườn đào xa xôi không có gì đặc biệt ấy cũng vậy, dường như nó đã bị đứa nhỏ hiếu động nghịch ngợm nào đó ghim chặt vào não bộ tôi rồi không quên đính kèm bức hình Hà Nội xám xịt trong màn mưa phùn lành lạnh. Hết giờ, tôi nhận chiếc phong bì tiền công rồi thay đồ ra về. Tôi quàng lại chiếc khăn đỏ rồi cứ thế hoà mình vào màn mưa.
...
Ơ, tự dưng nhớ miếng thịt dê nướng mà hồi Tết vừa rồi tôi có vào Vũng Tàu và ăn nhờ ở đậu nhà anh bạn (bạn của bạn tôi) tôi thế nhỉ? Nhớ thế =))))

2 tháng 1, 2018

3h44pm

     1. Tôi đón năm mới với một người bạn không thân quen cho lắm, việc này quả thật trước giờ tôi chưa từng thích và nghĩ mình sẽ muốn làm cho ngày đầu tiên của năm. Gần 11h đêm, hai đứa cùng thuộc nhóm người của cảm hứng bất chợt nhắn tin cho nhau rồi rời khỏi nhà và đi uống rượu tại một quán nướng ở gần chỗ tôi sống, bọn tôi là hai vị khách duy nhất của quán, có lẽ mọi người đã về nhà hoặc đổ xô đi đón countdown rồi chăng? Điểm chung của chúng tôi chỉ là Nhân Mã, kính cận, kiệm lời và cô độc. Vừa nướng thịt, uống hết chén này rồi chén khác, uống hết một chai rượu táo mèo thì dừng. Cả hai đều chạy xe máy nên chúng tôi cùng quyết định sẽ chọn vườn hoa dành cho dân cư khu chung cư gần đó ngồi nghỉ cho tan rượu. Tôi bóc cho cậu ta một viên kẹo chanh luôn có sẵn trong balo, cậu ta cười nhận lấy rồi rút thuốc ra bắt đầu hút. Kẹo chanh và thuốc lá... hmmm  :)) Chúng tôi không nói quá chuyện nhiều cùng nhau, tôi nhớ nhất là đôi bàn tay mềm mại, móng tay được cắt ngắn gọn gàng, ngón tay không quá dài, đường chỉ tay có phần hơi đặc biệt và thật ấm. Hầy, một tên kĩ sư điển trai và đầy cao ngạo, thật vui và biết ơn vì đã ngồi bên tôi lâu đến vậy ^^


 k   2. Hôm nay mưa bụi mịt mùng, nhiệt độ có phần giảm, khi ngồi gõ những dòng này tôi đã uống hết hai gói  trà matcha latte ấm nóng ngọt ngào. Nhớ Đ, nhớ Hamburg mùa đông, nhớ J, không rõ Đ trong bộ dạng bà bầu trông thế nào nữa? Mập ra nhiều không??? Hi vọng... mọi người đều bình an!
    

      3.Tên dở hơi nào có viết “tuổi trẻ thì không nên buồn, nhưng nếu không buồn thì không còn là tuổi trẻ”. Chẹp, tôi đây đã đi gần hết cmn tuổi trẻ rồi mà vẫn cứ buồn nhiều thế này nhờ??? = )))))   


     4. Mèo!!! Những khi như này cần lắm một con mèo để có thể làm trò bỉ ổi cùng nhau :'(

23 tháng 12, 2017

Những ngày vỡ đôi.

Ban nãy khi chạy xe ngoài đường tim tôi đã đập nhanh hơn bình thường đến 58% vì một bóng dáng. Cũng rất cao và gầy, cũng là air blade, áo khoác, dáng lưng... giống sao mà giống đến thế? Cứ tưởng sẽ chẳng bận lòng được nữa vậy mà chỉ là cái dáng dấp đấy thôi lại khiến những đợt sóng triều dâng xưa cũ vỗ nhè nhẹ vào thành lồng ngực : ) Mệnh danh là Sứa vậy mà cũng có lúc trí nhớ tốt ghê :)
.
Tôi nhớ cái đêm đi cùng S tuần trước, cũng đến gần một năm trời chúng tôi mới được gặp lại nhau kể từ cái ngày S xuống HN khám bệnh. Chúng tôi đi vòng quanh HN gần sáu tiếng đồng hồ, cùng ăn thịt nướng, cùng nhau hít trọn cái lạnh thấu xương thốc từ sông Hồng lên cầu Chương Dương lúc gần hai giờ sáng, ngắm đèn giăng trên cầu Nhật Tân, cùng uống bia và ăn mì hộp ở Circle K, bị 141 túm, cái ôm ghì xiết chặt đến nghẹt thở của S vì lạnh. Tên nhóc đáng chết này, vì cái ôm của cậu mà chị đây còn lầm tưởng mình mới là con nhỏ thua cậu ba tuổi chứ không phải ngược lại nữa cơ. (.\_/.)
Tuy chẳng phải là phút, là giờ, là ngày, là tuần, là tháng mà chỉ là năm của nhau, nhưng chúng tôi đều tự nhận thấy mình và đối phương có thể xoa dịu những nỗi niềm cho nhau chỉ bằng vài dòng tn hay những cuộc gọi facetime chỉ để nhìn thấy nhau mỉm cười. Tri kỉ, người ta gọi đó là tri kỉ, phải không? Thiếu uý của tôi, tôi sẽ không kể cái đêm đó cho cô bạn gái của cậu nghe đâu :))) mà cậu có biết giờ tôi nhớ cái ôm của cậu lắm không? :)
.
Giờ là 00h10p Hà Nội lạnh ngọt ngào dưới nền nhiệt mười bốn độ xê. Thay vì dùng 200mg Ibuprofen có trong balo  thì tôi lại tìm đến Nicotine để giảm cơn đau đầu nhẹ và tâm trí có phần hơi hỗn độn rối ren của mình. Và ơn giời, lượng dopamine trong não tôi đã tăng lên chút đỉnh nhờ điếu thuốc trên tay lúc này, cơn đau đầu đã dịu đi rất nhiều và tinh thần tôi đã phần nào gọn ghẽ như mấy chiếc váy được treo phẳng phiu trong tủ gỗ. Tôi đang mặc chiếc áo cộc in hoạ tiết những cây xương rồng, chân váy đen và ngồi thu lu xó nhà hút thuốc, có ai vô tình thấy tôi lúc này không? Có sẵn lòng thụi vào mặt tôi một cái rồi quát: "Thật hư đốn và ngu dốt, có biết lượng dopamine được tạo ra từ một cái ôm còn lớn gấp mấy lần điếu thuốc này không hửm?" Sau đó dịu dàng ôm lấy tôi và mời tôi một điếu nữa =)))))))
.
Tôi luôn rất dở trong chuyện kết thúc những mảnh chuyện rời rạc này trong những entry của mình, nên cứ để nó chấm hết ở đây nhé :v và lúc này X Japan đương hát "Endless rain, fall on my heart, ....
Let me forget, all of the hate, all of the sadness".