1 tháng 11, 2017

Thứ Bốn ngày một



Tôi vừa trở về HN sau mấy ngày lên cao nguyên Mộc Châu bất chấp lời khuyến cáo của bác sĩ sau mười ngày tiểu phẫu không được đi xa. Tiết trời ở cao nguyên đẹp vô ngần, trời xanh ngăn ngắt mây trắng bay bềnh bồng, nắng vàng và gió lạnh thấu xương. Mỗi khi diện váy rồi dạo bộ trên đồi tôi nghĩ chỉ cần thêm vào chút nhạc sến sến tí thôi là tôi có thể trở thành diễn viên chính trong một video diễm tình nào đó = )))))
Việc được tận hưởng những điều trên tôi phải trả giá bằng chuyện chịu những cơn đau và đói là cảm giác thường trực vì tôi chỉ ăn được mấy đồ ăn dạng mềm hay lỏng, nhưng chả sao cả bù lại đây là lần đầu tiên tôi được nhìn ngắm một bãi ngô rộng lớn ngút ngàn đến thế, lần đầu tiên tôi được đi du lịch mà không phải chịu bất kể sự ồn ào khó chịu nào vì đám đông khách du lịch, một nơi hoàn toàn hoang sơ và bình dị, lần đầu tiên được thử cảm giác trong phạm vi mấy kilomet mà chỉ có vỏn vẹn bốn người chúng tôi, có cảm giác mình đang được tham gia bộ phim khu rừng ma ám ấy các bạn ạ :))
.
Tôi đã suýt khóc khi cô tôi đến thăm rồi mượn luôn của tôi hai cuốn sách. Vâng, tôi đã thực sự muốn gào lên rằng "Khôngggggggggg" đấy. Những hai cuốn, haiiii cuốn, trời ạ!!!
.
Tự nhiên muốn làm chè bưởi này, cơm gà này, xôi và cả ngao hấp xả dứa nữa... toàn mấy món chưa bao giờ làm và muốn làm cả. Hay và kì lạ ghê ^^
.

Buổi sáng đầu tiên ở MC, khi nhìn thấy cảnh mây mù lững thững bay bay trên đồi chè ở cuối chân trời, tôi bỗng nhớ đến một bài thơ dễ thương, hê hê: 
"Ừ thì nhân lúc trời mưa

Nhắn tin sang hỏi *quên nhau chưa nè?
*
Bên kia nhắn lại * He he*

*nhớ thầm đằng ấy từ hè sang thu*
Tự nhiên lòng hết âm u

Tự nhiên lại thấy mây mù cũng xinh

Thì ra ấy cũng nhớ mình

Chứ đâu có phải là tình đơn phương…"

23 tháng 10, 2017

Thứ Hai ngày hai mươi ba









Sẽ có một vài buổi chiều (hoặc có thể nhiều hơn) dở như món cháo xay nhuyễn thế này trong cuộc đời. Nó đến như thuỷ triều hay chu kì kinh nguyệt mà dù bạn có muốn hay không thì nó vẫn cứ xảy ra. Nỗi buồn chán đó cứ ngồi chồm hỗm, khoanh tay nhìn bạn bằng cặp mắt dửng dưng nhưng không kém phần khinh miệt. Dù bạn có thử đọc lại cuốn sách mình thích, mở bản nhạc bạn muốn nghe hoặc xịt vài shots nước hoa mình yêu lên cơ thể thì vẫn không sao cứu rỗi bạn thoát khỏi ánh nhìn chòng chọc của tên buồn chán đương ngồi kế bên. Bạn phát hiện ra cảm giác buồn chán thổ tả mà một buổi chiều cũng thổ tả không kém đem lại còn đáng sợ hơn chuyện bạn ngắc ngoải thở gấp gáp vì thiếu oxi khi bác sĩ rút từ họng mình ra ống gây mê nội khí quản, đáng sợ hơn chuyện mấy cô nàng thực tập sinh trường học viện quân y lấy vein lần thứ ba mới được, đáng sợ hơn chuyện tiếng băng ca lao nhanh đến phòng cấp cứu với chiếc chăn phủ đầy máu. Nỗi buồn chán đó là một nỗi đáng sợ không lời, từ từ tiến đến rồi chúng có thể nuốt chửng bạn cũng chỉ bằng những thanh âm thinh lặng như vậy. Mình phát hiện ra cách tốt nhất là không nên vùng vằng trốn chạy nó mà làm gì, cứ hít thở thật đều và ngồi cùng nó vậy thôi. Chẳng ai có thể bên mình mãi cả, kể cả những điều xấu xí như vậy. :))
Haizzz! Bây giờ thì mình sẽ im lặng và xúc nốt bát cháo xay dở như hạch đây :")
...
Hmmm, công bằng mà nói thì lúc này mình thèm uống bia kèm vài món lai rai vỉa hè kinh dị, kế bên có người uống cùng thì lại càng hay. Haha



22 tháng 10, 2017

Chủ nhật ngày hai mươi hai...
















"Chỉ vào lúc thực sự mất đi, con người mới tưởng nhớ da diết sự tốt đẹp đã từng có, những thước phim trước đây như hình với bóng, luôn hiện lên trong tâm trí. Lúc này, chúng ta đều không kìm được phải hỏi bản thân, không bỏ xuống được rốt cục là vì ưa hoài niệm hay là vì quá khứ thật sự đáng thương tiếc?"




15 tháng 10, 2017

Chủ nhật ngày 15

Hồi sáng có đến nhà họ hàng ăn đám giỗ, việc phải ngồi ăn cơm với một sắp người không thân thích đã khó chịu rồi đằng này tôi cứ phải liên tục trả lời mấy câu hỏi khiếm nhã để đời của đại đa phần đồng bào nhà mình. Ồ vâng, chính là "bao giờ lấy chồng, 27t rồi cơ à (trời ạ, sao ăn gian tuổi của tôi quá vậy? Tôi còn chưa tròn 26 cơ mà ta?), cuối năm lấy chồng chứ hả, làm lương được bao nhiêu...". Tôi nghĩ mắt họ phải kém lắm rồi ấy, tại sự ngao ngán của tôi đã dâng đầy trong mắt rõ ràng đến vậy cơ mà, làm sao họ lại không nhìn ra được nhỉ??? Thật kì cục, không lẽ giờ đi đâu tôi sẽ diện cái áo có dòng chữ trước ngực cũng như sau lưng: "Năm nay không lấy chồng, làm ơn đừng hỏi" hả? Haizzz
.
Tấm ảnh thời niên thiếu ngày ấy tôi vẫn cất giữ trong ngăn tủ. Tôi ngồi ngoài cùng tóc tết đuôi sam, mặc váy hoa hướng dương vàng rực, ánh mắt hoan hỉ miệng cười chúm chím, coi bộ thật dễ thương ^^! Kế đến là Tuyết - cô em họ xa, miệng cô nàng cười hết cỡ để lộ ra hai chiếc răng cửa trống hoác vì đến giai đoạn thay răng sữa, tay vẫn cầm bát đũa ăn dở miếng thịt gà, tiếp đó là em gái Tuyết, ngay từ nhỏ nó đã lộ rõ là một đứa bé lanh lợi hoạt bát và vô cùng cá tính. Ba đứa trẻ chúng tôi đã từng ngồi ăn uống vui vẻ với nhau vậy đấy. Hôm nay, chúng tôi lại được ngồi gần nhau như hai mươi năm trước đã từng. Có điều Tuyết đã là bà mẹ một con, có một anh chồng và sự nghiệp không chê vào đâu được, chỉ là người ngồi trước mặt tôi không phải là cô bé Tuyết ngày nào nụ cười vô tư thuần khiết nữa. Ồ, hẳn nhiên rồi nhỉ? Cô em gái Tuyết thì đang thao thao bất tuyệt về chuyện công việc ra sao, khéo léo với các mánh khoé làm ăn rồi việc tạo các mối quan hệ như thế nào, kiếm tiền rồi thăng tiến... Con bé giờ thực quá sắc sảo và giảo hoạt đến ngỡ ngàng. Tôi chỉ yên lặng nhìn bọn họ rồi hồi tưởng về buổi tối hai mươi năm về trước, tôi đồ rằng chắc họ không có còn nhớ chúng tôi đã từng ngồi ăn tối với nhau thế nào nữa đâu. Tôi đã thôi thắt bím và nuôi tóc dài từ lâu, chỉ là đứa trẻ trong tôi vẫn chưa từng bao giờ chịu lớn, tôi vẫn cứ luôn nghĩ mọi chuyện trên đời này đơn giản như chuyện đuổi bắt chuồn chuồn trên cánh đồng thơm mùi lúa mới gặt. Những tranh đua thiệt hơn với đời tôi chưa từng và có lẽ sẽ không bao giờ muốn nhón chân bước vào. Có lẽ trong mắt hai cô gái đó tôi là đứa không có trí tiến thủ hay thất bại gì đó, nhưng với tôi một cuộc đời yên bình, tĩnh lặng cũng rất đáng để trân trọng và hướng tới, phải không? Ờm! Với tôi là vậy đấy! : ))
.
Lúc này nhiệt độ đương là 25, vận tốc gió là 11km/h, độ ẩm 61%. Ngày mai HN đón đợt không khí lạnh tăng cường, tôi sẽ đến viện theo lịch hẹn và nếu mọi chuyện thuận lợi thì tuần tới tôi sẽ giảm cân thành công tiếp vì thực đơn toàn là cháo của mình. Hê hê.
Hmmm! Hôm nay sẽ đi ngủ sớm, nhưng có lẽ cho dễ ngủ hơn thì tôi nên đọc lại vài mẩu truyện ngắn của Thạch Lam đã. Tiết trời bắt đầu hanh hao rồi đó, các cô gái của tôi nhớ bôi kem dưỡng ẩm. Nha nha nha!