2 tháng 1, 2018

3h44pm

     1. Tôi đón năm mới với một người bạn không thân quen cho lắm, việc này quả thật trước giờ tôi chưa từng thích và nghĩ mình sẽ muốn làm cho ngày đầu tiên của năm. Gần 11h đêm, hai đứa cùng thuộc nhóm người của cảm hứng bất chợt nhắn tin cho nhau rồi rời khỏi nhà và đi uống rượu tại một quán nướng ở gần chỗ tôi sống, bọn tôi là hai vị khách duy nhất của quán, có lẽ mọi người đã về nhà hoặc đổ xô đi đón countdown rồi chăng? Điểm chung của chúng tôi chỉ là Nhân Mã, kính cận, kiệm lời và cô độc. Vừa nướng thịt, uống hết chén này rồi chén khác, uống hết một chai rượu táo mèo thì dừng. Cả hai đều chạy xe máy nên chúng tôi cùng quyết định sẽ chọn vườn hoa dành cho dân cư khu chung cư gần đó ngồi nghỉ cho tan rượu. Tôi bóc cho cậu ta một viên kẹo chanh luôn có sẵn trong balo, cậu ta cười nhận lấy rồi rút thuốc ra bắt đầu hút. Kẹo chanh và thuốc lá... hmmm  :)) Chúng tôi không nói quá chuyện nhiều cùng nhau, tôi nhớ nhất là đôi bàn tay mềm mại, móng tay được cắt ngắn gọn gàng, ngón tay không quá dài, đường chỉ tay có phần hơi đặc biệt và thật ấm. Hầy, một tên kĩ sư điển trai và đầy cao ngạo, thật vui và biết ơn vì đã ngồi bên tôi lâu đến vậy ^^


 k   2. Hôm nay mưa bụi mịt mùng, nhiệt độ có phần giảm, khi ngồi gõ những dòng này tôi đã uống hết hai gói  trà matcha latte ấm nóng ngọt ngào. Nhớ Đ, nhớ Hamburg mùa đông, nhớ J, không rõ Đ trong bộ dạng bà bầu trông thế nào nữa? Mập ra nhiều không??? Hi vọng... mọi người đều bình an!
    

      3.Tên dở hơi nào có viết “tuổi trẻ thì không nên buồn, nhưng nếu không buồn thì không còn là tuổi trẻ”. Chẹp, tôi đây đã đi gần hết cmn tuổi trẻ rồi mà vẫn cứ buồn nhiều thế này nhờ??? = )))))   


     4. Mèo!!! Những khi như này cần lắm một con mèo để có thể làm trò bỉ ổi cùng nhau :'(

23 tháng 12, 2017

Những ngày vỡ đôi.

Ban nãy khi chạy xe ngoài đường tim tôi đã đập nhanh hơn bình thường đến 58% vì một bóng dáng. Cũng rất cao và gầy, cũng là air blade, áo khoác, dáng lưng... giống sao mà giống đến thế? Cứ tưởng sẽ chẳng bận lòng được nữa vậy mà chỉ là cái dáng dấp đấy thôi lại khiến những đợt sóng triều dâng xưa cũ vỗ nhè nhẹ vào thành lồng ngực : ) Mệnh danh là Sứa vậy mà cũng có lúc trí nhớ tốt ghê :)
.
Tôi nhớ cái đêm đi cùng S tuần trước, cũng đến gần một năm trời chúng tôi mới được gặp lại nhau kể từ cái ngày S xuống HN khám bệnh. Chúng tôi đi vòng quanh HN gần sáu tiếng đồng hồ, cùng ăn thịt nướng, cùng nhau hít trọn cái lạnh thấu xương thốc từ sông Hồng lên cầu Chương Dương lúc gần hai giờ sáng, ngắm đèn giăng trên cầu Nhật Tân, cùng uống bia và ăn mì hộp ở Circle K, bị 141 túm, cái ôm ghì xiết chặt đến nghẹt thở của S vì lạnh. Tên nhóc đáng chết này, vì cái ôm của cậu mà chị đây còn lầm tưởng mình mới là con nhỏ thua cậu ba tuổi chứ không phải ngược lại nữa cơ. (.\_/.)
Tuy chẳng phải là phút, là giờ, là ngày, là tuần, là tháng mà chỉ là năm của nhau, nhưng chúng tôi đều tự nhận thấy mình và đối phương có thể xoa dịu những nỗi niềm cho nhau chỉ bằng vài dòng tn hay những cuộc gọi facetime chỉ để nhìn thấy nhau mỉm cười. Tri kỉ, người ta gọi đó là tri kỉ, phải không? Thiếu uý của tôi, tôi sẽ không kể cái đêm đó cho cô bạn gái của cậu nghe đâu :))) mà cậu có biết giờ tôi nhớ cái ôm của cậu lắm không? :)
.
Giờ là 00h10p Hà Nội lạnh ngọt ngào dưới nền nhiệt mười bốn độ xê. Thay vì dùng 200mg Ibuprofen có trong balo  thì tôi lại tìm đến Nicotine để giảm cơn đau đầu nhẹ và tâm trí có phần hơi hỗn độn rối ren của mình. Và ơn giời, lượng dopamine trong não tôi đã tăng lên chút đỉnh nhờ điếu thuốc trên tay lúc này, cơn đau đầu đã dịu đi rất nhiều và tinh thần tôi đã phần nào gọn ghẽ như mấy chiếc váy được treo phẳng phiu trong tủ gỗ. Tôi đang mặc chiếc áo cộc in hoạ tiết những cây xương rồng, chân váy đen và ngồi thu lu xó nhà hút thuốc, có ai vô tình thấy tôi lúc này không? Có sẵn lòng thụi vào mặt tôi một cái rồi quát: "Thật hư đốn và ngu dốt, có biết lượng dopamine được tạo ra từ một cái ôm còn lớn gấp mấy lần điếu thuốc này không hửm?" Sau đó dịu dàng ôm lấy tôi và mời tôi một điếu nữa =)))))))
.
Tôi luôn rất dở trong chuyện kết thúc những mảnh chuyện rời rạc này trong những entry của mình, nên cứ để nó chấm hết ở đây nhé :v và lúc này X Japan đương hát "Endless rain, fall on my heart, ....
Let me forget, all of the hate, all of the sadness".

22 tháng 11, 2017

Một bài thơ cũ




"Tôi biết có một người tôi yêu
Tôi, chẳng dám nói
Hèn.

Tôi biết có một người yêu tôi
Nhưng, cũng chẳng dám nói
Nhát.

Tôi biết có vài người không yêu tôi
Nhưng, vẫn cứ nói
Phiền.

Tôi biết có một người tôi không yêu
Mà, không nỡ nói
Tội.

Tôi biết có một người tôi từng yêu
Tôi, hơi hối tiếc
Buồn."

1 tháng 11, 2017

Thứ Bốn ngày một



Tôi vừa trở về HN sau mấy ngày lên cao nguyên Mộc Châu bất chấp lời khuyến cáo của bác sĩ sau mười ngày tiểu phẫu không được đi xa. Tiết trời ở cao nguyên đẹp vô ngần, trời xanh ngăn ngắt mây trắng bay bềnh bồng, nắng vàng và gió lạnh thấu xương. Mỗi khi diện váy rồi dạo bộ trên đồi tôi nghĩ chỉ cần thêm vào chút nhạc sến sến tí thôi là tôi có thể trở thành diễn viên chính trong một video diễm tình nào đó = )))))
Việc được tận hưởng những điều trên tôi phải trả giá bằng chuyện chịu những cơn đau và đói là cảm giác thường trực vì tôi chỉ ăn được mấy đồ ăn dạng mềm hay lỏng, nhưng chả sao cả bù lại đây là lần đầu tiên tôi được nhìn ngắm một bãi ngô rộng lớn ngút ngàn đến thế, lần đầu tiên tôi được đi du lịch mà không phải chịu bất kể sự ồn ào khó chịu nào vì đám đông khách du lịch, một nơi hoàn toàn hoang sơ và bình dị, lần đầu tiên được thử cảm giác trong phạm vi mấy kilomet mà chỉ có vỏn vẹn bốn người chúng tôi, có cảm giác mình đang được tham gia bộ phim khu rừng ma ám ấy các bạn ạ :))
.
Tôi đã suýt khóc khi cô tôi đến thăm rồi mượn luôn của tôi hai cuốn sách. Vâng, tôi đã thực sự muốn gào lên rằng "Khôngggggggggg" đấy. Những hai cuốn, haiiii cuốn, trời ạ!!!
.
Tự nhiên muốn làm chè bưởi này, cơm gà này, xôi và cả ngao hấp xả dứa nữa... toàn mấy món chưa bao giờ làm và muốn làm cả. Hay và kì lạ ghê ^^
.

Buổi sáng đầu tiên ở MC, khi nhìn thấy cảnh mây mù lững thững bay bay trên đồi chè ở cuối chân trời, tôi bỗng nhớ đến một bài thơ dễ thương, hê hê: 
"Ừ thì nhân lúc trời mưa

Nhắn tin sang hỏi *quên nhau chưa nè?
*
Bên kia nhắn lại * He he*

*nhớ thầm đằng ấy từ hè sang thu*
Tự nhiên lòng hết âm u

Tự nhiên lại thấy mây mù cũng xinh

Thì ra ấy cũng nhớ mình

Chứ đâu có phải là tình đơn phương…"