22 tháng 9, 2017

Dạo gần đây tôi vật vờ ở viện hơi nhiều, hôm qua đến viện làm một loạt các xét nghiệm xong xuôi thì bác sĩ nói amidal của tôi vẫn chưa khỏi viêm nên chưa thể cắt được. Thậm chí tôi còn không thể nói chuyện hay ăn uống bình thường như trước, tệ kinh khủng. Nửa tháng trước do uống kháng sinh liều cao mà mặt tôi bị sưng đỏ như quả hồng chín nẫu, sau đó là hiện tượng bong tróc da, tôi gầy và da dẻ sạm hẳn đi. Hôm qua lại nhận chỉ định nhập viện để tiêm truyền kháng sinh nhưng tôi đã về và xin dùng thuốc. Hôm qua thực sự là một ngày tồi tệ, tôi đi một mình hết phòng xét nghiệm này đến phòng chụp kia, xin dấu này đến phòng đo nọ. Thật sự thì người ta không nên quen với chuyện làm tất cả mọi việc một mình.
.
Vì không được vui nên tôi có thử mua một chai nước hoa chiết. Nghe review thì nó giống như một chiếc bánh mì mới ra lò, hương vani sữa dừa ngọt béo cùng hương gỗ đàn hương ngầy ngậy. Một chiều mưa như hôm nay mà có bánh mì mới ra lò thì cũng thật thích, nhỉ nhỉ nhỉ? ^^!
.
Lại buồn ngủ nữa rồi, lại thèm bánh trung thu nhân thập cẩm, bánh nướng trứng muối cùng trà ướp sen nữa thế nhỉ?

8 tháng 9, 2017




Tôi bị viêm amidan mãn, trong những ngày cấp tính như thế này tôi chả ăn gì được ngoài bún, cháo, mì hay sữa, việc nuốt nước miếng cũng trở thành nỗi kinh hoàng. Thuốc kháng sinh liều cao kèm những viên kháng histamin khiến cơ thể tôi luôn trong tình trạng buồn ngủ rũ rượi, hễ nằm xuống là tôi có thể ngủ mê man ngay được. Haizzz, cơ thể của tôi đã bắt đầu bệ rạc rồi đấy à???
 .
HN hồi tối mưa thật lớn, đang giặt đồ trong nhà tắm vậy mà tôi mấy lần giật mình thon thót vì sấm chớp ngoài kia. Tôi bị chứng sợ sấm sét đùng đoàng này từ nhỏ, đến giờ vẫn không thay đổi chút nào, hễ chớp giật là khó lòng ngủ được. Giặt đồ xong ra ngoài cầm điện thoại thấy có tn từ một người bạn: "Sấm hơi to quá đấy, em đừng sợ quá nhé". Chính vì nhận được tin nhắn từ một người không hẳn thân thiết gì lại khiến tôi hơi chùng lòng một chút. Dăm bữa nửa tháng tụi tôi có ngồi cà phê cùng nhau, cà phê hay nhạc có dở quá thì cùng nhau đi bộ một đoạn, kể với nhau vài câu chuyện thường ngày rồi thôi. Không biết ngoài người bạn này ra có ai từng thân cận với tôi có nhớ mỗi lần mưa to gió giật thế này sẽ nhớ rằng có môt con nhỏ đương sợ lắm không nữa.
.
Tại sao đã là tháng Chín được nhỉ? Tại sao lại có thể nhanh đến mức khó thở thế này được nhỉ? Bao tháng Chín trôi qua vậy mà chả bao giờ có cái gì chín được nhỉ? =)))))))))
.
"Người thật lòng thương con sẽ thương con cả khi con không biết."
Ừa đó 😊

30 tháng 8, 2017

...




1. Đời tôi tính đến nay thế quái nào đã được hai lần nếm trải nụ hôn của hai tên 100% lạ mặt. Lần mới đây nhất là một tên sinh viên học viện quân y mặt mũi non choẹt chỉ chừng hăm hai - hăm ba tuổi, chỉ vì đôi mắt sóng sánh nỗi buồn ấy mà tôi đã không nỡ thụi vỡ mũi thằng bé. Chưa bao giờ tôi được thấy một đôi mắt nào buồn đến vậy, chưa bao giờ. Và đó cũng là lần đầu tiên tôi biết môi một người đàn ông có thể mềm đến thế. Cuộc đời đúng là thật nhiều chuyện lạ lùng khó lí giải. Hầy :))))
.
2. Bà ngoại tôi nói với mẹ tôi rằng nhất định tôi có tiền duyên nên đến giờ tôi mới không có bạn trai nổi, rồi bà bảo mẹ tôi mau mau về cắt duyên cho tôi đi để tôi còn lấy được chồng. Tôi nghe mẹ kể mà cười rách cả miệng. Tôi thấy kể ra có duyên từ kiếp trước như thế còn đỡ hơn chuyện kiếp này mình bị vô duyên chứ nhỉ? Hề hề, giờ mỗi lần thấy cô đơn tôi có thể cười như thể được ủi an vì biết đâu gần tôi đang có mấy cái hồn nào đang kề cạnh cũng nên. :))))
.
3. Chủ nhật tuần trước tôi đi thi bằng lái xe, thi lý thuyết tôi đạt 16/20. Đạt. Tôi ra sân chuẩn bị cho phần thi thực hành thì ôi mẹ ơi, tôi nhìn cái sân rồi thở dài thườn thượt: "Trước giờ sao không ai nói cho tôi rằng việc cua được cái vòng số 8 kia còn khó hơn cả chuyện cua giai?". Anh thi trước tôi đứng gần hình như nghe được nên có tủm tỉm cười khiến tôi đây chỉ muốn độn thổ luôn cho rồi. :/ Tôi có chạy thử năm vòng trước khi thi thật và như dự đoán tôi trượt cả năm. Trượt thảm hại luôn, nào thì chườm vạch, nào thì chết máy, thậm chí suýt lao ra khỏi sân =)))) Tôi bắt đầu tin vào những câu nói của bạn tôi rằng "người ta giao bằng lái cho em là một tội ác". Tôi nghĩ lát nữa tôi thi mà đỗ mới là chuyện kì quặc chứ trượt thì đúng là chuyện tất nhiên phải xảy ra rồi. Và đúng là như số 1 tôi có nói "trên đời này không thiếu những chuyện lạ lùng", & việc tôi được cầm tờ giấy hẹn lấy bằng trên tay lại vô tình nằm trong số đó. Haha, tôi cua một cách ngon lành như một tên đua xe điệu nghệ, có cảm giác như ai đó đang lái dùm tôi vậy á. Hay không? :))))))
.
4. Đó là lần đầu tiên tôi vào bếp nấu bữa tối cho một người con trai mà đó không phải người thân trong gia đình. Thì ra là vậy, cảm giác nấu cho một người mà mình quý mến đã vui thế này rồi thì không rõ khi nấu cho người mình hết mực thương yêu còn hạnh phúc đến nhường nào nữa nhỉ? Bảo sao mấy nàng mấy mẹ trẻ cứ thích nghĩ ra mấy trò làm bánh, làm mứt.... mà xưa nay tôi vốn cứ nghĩ là chuyện đâu đâu. "30 tuổi bạn nghĩ về người khác trong im lặng. Bạn sẽ không nói rằng bạn nhớ, bạn sẽ tò mò những điều liên quan đến sở thích, bạn biến nỗi nhớ  thành kiến thức mới. Ví dụ mình hôm qua đã hiểu pha một ly cf sữa đá có thể vui như nào". Còn tôi thì cũng đã hiểu nấu một nồi canh gà hầm khoai tây cùng chút nấm có thể vui đến vậy ^_^
.
5. Tôi thích chuyện trước khi chìm vào giấc ngủ có xịt một chút nước hoa lên vai. Mỗi lần trở mình đều có thể lắng nghe mùi hương đó lặng lẽ kề bên trong bốn bề thinh lặng, điều này luôn khiến tôi thấy mình như được nâng niu, chiều chuộng một cách thật dịu dàng vậy đó. :") thích ghê...

13 tháng 8, 2017




Ngàn mai gió cuốn, chim bay mỏi
Dặm liễu sương sa, khách bước dồn
Kẻ chốn Chương Đài, người lữ thứ
Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn



*Huyện Thanh Quan*