10 tháng 6, 2019




Mình thức tỉnh lúc hai giờ ba mươi sáng, mình mơ mãi một cơn mê, mình cứ mải miết hết lần này đến lần nọ trèo hết ngọn núi này rồi đến ngọn núi kia tìm S trong đêm, hoảng quá mà choàng tỉnh. Dậy thấy cổ họng khô khốc, đầu óc mê man mỏi mệt vô cùng, trong truyện chắc bà của Tích Chu cũng chỉ khát đến nhường này rồi hoá thành chim bay đi tìm nước là cùng thôi nhỉ? :D giá mà mình có thể hoá thành một cánh chim.
...
Hôm qua mình đã bất giác chảy cả nước mắt chỉ vì nghe và nhìn thấy hai điều: anh grab nói chuyện với cô con gái của mình qua điện thoại: "Con làm sao thế? Uh, con đợi bố về rồi bố con mình cùng giải quyết nhé", và thấy một gia đình cùng nhau chơi với đứa con của mình hạnh phúc ra sao. Chậc, có phải đến một giai đoạn nào đó mọi người phụ nữ đều sẽ chạm đến một điểm mà tạo hoá đã lập trình sẵn cho họ là cái cảm giác muốn có một gia đình như vầy hông??? :)))
...
Sáng mai, à không chỉ lát nữa thôi là mình sẽ đi làm lại chứng minh thư, hi vọng mình sẽ không bị phát rồ... :/
...
Mua một chiếc váy trắng trơn, tần ngần mãi rồi vẫn quyết định lấy vì trên thân áo có vài chấm nhỏ xíu có lẽ là do đồ uống của ai đó bắn vào. Mình thích chiếc váy đó vô cùng, khi mặc vào có cảm giác "Chà, nó là dành riêng cho mình vậy!" Nhưng kệ hai, ba cái chấm kia, mình vẫn cứ quyết định mang nó về. Có phải khi nào mình cũng có thể có được thứ mình thích đến vậy đâu cơ chứ, haha.
...
Đói quá mới nhớ cả ngày chủ nhật đi làm đã không ăn một hạt cơm nào, không có một bữa ăn nào tử tế ngoài đĩa salad trộn xốt mè. Không lẽ dậy úp mì bây giờ ư?????
...
Có khi mình sẽ đi xỏ thêm một lỗ nữa ở trên vành tai, tại thích vị trí Helix kia quá dù mấy bạn trên Reddit nói rằng vị trí đó là đau và lâu lành nhất, lí do nữa là bỗng nhớ da diết cảm giác nóng bừng tai, nhưng nhức nhẹ khi xỏ khuyên xong nữa. :____: Quả là một khoái cảm lạ kì.

8 tháng 6, 2019

...





Thủ thỉ đêm khuya...

8 tháng 5, 2019

Có những lúc...





"Tôi phải đốt lên một cái gì
Cho sáng rực giữa chênh vênh vực thẳm
Dẫu bao lần người làm tôi thất vọng
Tôi vẫn yêu người lắm lắm người ơi
Tình yêu tôi như một tiếng chuông dài
Làm run rẩy hoa hồng trên ngực nắng."
........….............................
Cũng một dạo rồi mới lại có chuyện khiến mình buồn và tủi thân đến vậy. Khi mình đem lòng trân quý ai đó quá nhiều thì cũng tức là trao vào tay họ quyền khiến mình bị tổn thương, mình biết chứ nhưng vẫn không thể ngừng yêu quý họ được. Và tệ hơn ở chỗ, người bị tổn thương lại thường hay có xu hướng làm tổn thương người khác. Tệ thật!
Đêm qua, nỗi buồn bất ngờ ập đến. Mình thần người nằm thu lu trên xó giường nhìn vào khoảng không trên trần nhà, loay hoay một chặp mà không biết nên phải làm gì để có thể khiến bản thân cảm thấy ổn hơn. Lúc sau ghé blog nàng Sonata, đọc bài viết mới nhất của nàng ấy xong thì mình biết ngay lúc đó mình cần làm gì, mình chồm dậy rồi lục hộc tủ và phát hiện ra chẳng còn bao thuốc lá mình vẫn cất ở sâu trong đó. Hẳn là mẹ đã dọn và mang nó ném đi tự khi nào, rồi thế là nước mắt mình bắt đầu lã chã rơi. Mình khi đó chả biết phải làm thế nào cả, mình chỉ biết khóc mà thôi.
Nào có cần chi đâu, đêm qua mình chỉ cần một điếu thuốc lá, một điếu thôi mà. Vậy mà cũng chả có nổi dẫu chỉ là một điếu thuốc quăn queo.

27 tháng 4, 2019



Ký ngữ song "liên tử",
Tu tri dụng ý thâm.
Mạc hiềm nhất điểm khổ,
Tiện nghĩ khí liên tâm.



Dịch nghĩa:
Muốn gửi lời vào đôi hạt sen đem tặng cho người,
Nên biết rằng ý tứ trong đó thật là sâu đậm.
Đừng vì ngại một chút đắng,
Mà liền nghĩ tới việc vứt bỏ tâm sen đi.

*Lý Quần Ngọc*